Tôi viết về Mẹ, không phải vì Mẹ tôi là một người tài ba, tôi viết về Mẹ không phải vì mẹ tôi là một giáo sư, một bác học hay một bác sỹ có tiếng tăm trong xã hội này, tôi viết về Mẹ không phải vì mẹ là một thiếu nữ xinh đẹp hay một công nương rạng ngời trước đám đông…. Nhưng…..Tôi viết về Mẹ vì chỉ đơn giản Mẹ là phần quan trọng trong Trái tim và cuộc sống của tôi mà thôi, tôi không tự hào vì Mẹ là một người học cao hiểu rộng, tôi cũng không tự hào vì mẹ là một người có chức có quyền trong xã hội này. Nhưng tôi tự hào vì Mẹ tôi có trái tim, có đôi vai thép, tự hào vì Mẹ là người nghèo nhưng không bao chúng tôi phải đói.
Me Tôi !
Đơn giản lắm, sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo miền bắc Việt Nam, Ông ngoại tôi có 5 người con, Mẹ tôi là chị cả trong số 5 các em. Cuộc sống vốn đã khó khăn với thời thế nền kinh tế Việt Nam lúc bấy giờ, chưa đủ cái ăn cái mặc chứ nói chi đến việc học hành tử tế như bao người, Mẹ tôi học hết lớp 2 phải dừng lại để lo làm thuê làm mướn, chăn trâu cắt cỏ phụ giúp ông bà tôi nuôi đàn em thơ dại, ngày cuồn quật với ruộng nương, tối đến phụ bà Ngoại tôi thuê thùa may vá quần áo cho các em. Năm tháng trôi qua Mẹ cũng đã đến cái tuổi yên bề gia thất, tưởng chừng như cuộc sống khó khăn dừng lại khi mẹ về làm vợ Bố tôi, nhưng với Bà đây mới chỉ là giai đoạn chuyển tiếp cho cái khổ còn nhiều hơn nữa,
Cuộc chiến tranh tàn khốc đã phá hủy làng mạc cùng quê hương, cuộc sống mưu sinh nơi vùng quê nghèo ấy vốn đã vất vả, khốn khó giờ đây phải hứng chịu những điều tệ hại do chính quyền nhà nước lúc bấy giờ thế rồi Ông nội cùng với bố tôi gồng gành cùng gia đình đi vào vùng kinh tế mới miền Nam để kiếm cái tự do, kiếm kế mưu sinh cho cuộc sống, lúc ấy mẹ tôi sinh được 3 anh trai và 3 chị gái, ôm con thơ trên tay mẹ phải chịu bao vất vả lắm thay, với bà lúc ấy chỉ đơn giàn nghĩ rằng thôi thì cuộc sống đã thế mình phải chấp nhận mong sao cuộc sống có thể tốt đẹp hơn. Tưởng chừng khi vào cùng đất mới sẽ thấy được ánh bình minh hạnh phúc, nào ngờ mỗi nơi, mỗi miền cái khổ nó khác nhau và vẩn cứ tiếp tục thay nhau đè nên đôi vai nặng gánh của Bà. Vào vùng kinh tế mới Mẹ tôi sinh được thêm 4 người con, trong đó có tôi, tôi là đứa con thứ 9 là đứa kế út trong gia đình, sống vùng kinh tế mới không lo phải thiếu đói, không lo phải thiếu lương thực cho con cái gia đình hàng ngày, nhưng với Mẹ, bà luôn canh cánh trong lòng rằng đủ ăn, đủ lo thôi thì chưa hẳn đã là đủ, cái nghèo vẫn cứ dai dẳng theo gia đình tôi đến tận lúc bấy giờ.
Một lần nữa với quyết định táo bạo của Mẹ mặc dù bố tôi không đồng thuận lắm, nhưng với bà đây là cơ hôi cuối cùng để cho con cái có tương lai, bà tiếp tục sẵn sàng bỏ quê hương thứ 2 với 18 năm lập nghiệp gồng gánh con cái gia đình cùng chồng để đi tìm vùng đất mới, với hoa màu, có cây tươi tốt, vùng đất đỏ bazan "chưa mưa đã thấm chưa nắng đã bụi" này. Đúng là một sự quyết định thật đúng đắn, Mẹ đã tìm cho chúng tôi được vùng đất hứa, vùng đất hoa màu quanh năm, vùng đất chứa bao nhiêu sinh khí cho cuộc sống tương lai, tưởng chừng cuộc sống bắt đầu nở hoa kết trái nơi đây, tưởng chừng với Mẹ sẽ dần dần xa với những ngày khổ cực xưa. Nhưng rồi cuộc sống đâu ai như mơ, đâu ai ngờ tới, sống tại vùng đất mới này được 4 năm thì bố tôi mắc một căn bệnh hiểm nghèo và ông đã ra đi vĩnh viễn rời xa Mẹ, rời xa chúng tôi, Mẹ tôi thững thờ, Mẹ tôi như muốn buông xuôi tất cả, giờ đây với bà chẳng còn gì để mà luyến tiếc, chẳng còn gì trong cái xã hội đầy ngột ngạt và đau khổ này, tiếc thương cho chồng, tiếc thương cho nhưng ngày đau khổ đã gần qua để chuẩn bị cho mùa sinh hoa kết quả sắp được hái. Đau khổ nó cứ mãi dai dẳng với bà, ngày ngày nó vẫn cứ như cái bóng theo Mẹ đến suốt cuộc đời, giờ đây với bà vừa là người Mẹ vừa người phụ nữ kiêm thêm chức vụ người Cha người đàn ông trụ cột, 10 đứa con thơ ngây, chưa biết cuộc sống sẽ đi về đâu về chốn nào, Mẹ tôi khóc cho cuộc sống sao quá đỗi gian truân, Thượng đế sao bắt con người ta qua nặng nhọc thế này, phải chăng ông trời đang trêu đùa người phụ nữ này, hay phải chẳng trên vai người phụ nữ này là mạ săt thép, hay phải chẳng trên lung người Mẹ này người ta sẽ thấy được sức chịu đựng bền bỉ.
Mẹ Tôi !
Cái khổ với Mẹ nó như là người bạn đồng hành, như là một vật thể không thể nào tách rời, cuộc sống nó cứ lặng trôi mỗi ngày, nhẹ nhàng bước qua cuộc đời thật êm đềm. Bởi vậy cha ông chúng ta thường có câu “Thượng Đế đóng cửa này, thì Ngài cũng sẽ mở một cánh khác rộng hơn, thênh thang hơn cho chúng ta bước” Mẹ lo cho tất cả anh em chúng tôi từng miềng cơm manh áo, nhà chúng tôi nghèo lắm nhưng với anh em chúng tôi Mẹ thường nói, “Mẹ chẳng thể cho con cá, nhưng Mẹ cố gắng cho chúng con cái cần câu”, các anh các chị tôi đều yên bề gia thất có con cái. Nhưng với bà như vậy cũng chưa là xong cái gọi là lo lắng, giờ đây con cái cháu chắt đứa nào khó khan, đứa nào vất vả khổ cực Mẹ lại lo lắng, Mẹ lại chạy đàng này kiếm đàng kia để cho anh chị em chúng tôi. Thương Mẹ lắm.
Mẹ Tôi !
Tôi viết về Mẹ là một người không được học cao! Và rồi tôi viết về Mẹ là một người chỉ biết viết được tên của mình mà thôi, Tôi viết về Mẹ là một người phụ nữ tần tảo, lo cho chồng, lo cho con.
Và rồi tôi cũng tự hào về Mẹ vì bà là một người chỉ biết sống cho con, sống cho gia đình, tôi tự hào vì Mẹ một nắng hai sương tìm kiếm củ khoai củ mì nuôi chúng tôi ăn học, tôi tự hào vì tôi được làm con Mẹ.
Giờ đây ngồi nơi xa con viết về Mẹ, viết về những nhọc nhằn mà Mẹ đã phải gánh chịu. Viết về những lo toan hàng ngày mà Mẹ đang phải suy nghĩ đắn đo, tôi thấy thương Mẹ nhiều hơn, tôi thấy lòng nghẹn lại để viết lên những dòng này.
Tạo hóa rất sáng suốt và tài tình, đã nặn nên hình tượng người Mẹ, và chính Ngài cũng đã thổi vào con người của bà một luồng sinh khí: Đức Hy sinh, sức chịu đựng, tấm lòng thương yêu.
Tôi viết về Mẹ là một người bình thường trong xã hội này, nhưng với tôi là cả một bầu trời rộng lớn.
Con Yêu Mẹ!
“Ngày của Mẹ xin chúc tất cả các bà Mẹ trên thế giới này luôn vui tươi, hạnh phúc và luôn yêu đời”
Thanh Tran

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét