Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Tháng 8 Của Những Ngày Đong Đầy.

Chỉ là chút xao động chuyển mùa, nắng thì bớt gắt hơn còn gió thì mát dịu hơn. Chào tháng tám để tạm biệt cái oi nồng, hay em còn chờ đợi những gì khác nữa?
Cũng đúng thôi, người ta nói tháng tám là mùa yêu thương, mùa của ấm áp và đoàn tụ, mùa của ngày lập thu da diết vị mát lành. Những con phố sẽ bớt tấp nập hơn, những con đường huyên náo người qua lại sẽ chất chứa chút tàn dư của nắng nhè nhẹ, trải dọc cảm giác bình an lên tất cả mọi người.
Đã bắt đầu vơi đi những cơn mưa rào bất chợt làm em ướt áo, cho em nhớ người này thêm một chút, yêu thêm người kia một chút. Tháng tám để chúng ta chững lại một nhịp, hít hà mùi hương trời đất mà xuýt xoa sao thời gian trôi quá nhanh.
Em còn yêu những loài hoa lan man hương tháng tám. Những chiếc xe thồ chở đầy sắc nắng trên hướng dương, hao hao trầm lặng của màu tím bách nhật, sen hồng thì hồn hậu điểm thêm nét dịu dàng, yêu kiều dù đã đến mùa tàn lụi.
đong đầy tháng 8

Tháng tám, người ta chờ đợi những cuộc hẹn café bên những quán nhỏ, hương hoa sữa đánh thức em khỏi mớ hỗn độn của những bộn bề âu lo thường ngày. Bất chợt nhặt được một chiếc lá vàng rụng xuống dưới chân, để rồi giật mình rằng tiết thu đã về.
Tháng tám cho em đong đầy yêu thương lên ánh mắt, những cái nắm tay siết chặt kéo hạnh phúc lại gần kề. Những cuộc gặp gỡ và chia ly khiến cho người ta bồi hồi cảm xúc, không có chỗ cho những trái tim gấp gáp hay hời hợt.
Tháng tám cho em nghe thấy tiếng đàn dương cầm đâu đó vọng lại từ cửa sổ của một căn gác nhỏ, khúc giao mùa còn ướt át vị luyến thương, cho em buồn vì những chuyện quá khứ đã xa tít tắp, cho em nhớ những người đã bước ra khỏi cuộc sống của em, để lại những khoảng trống vẫn hẫng một nhịp mỗi khi tháng tám trở về.
Ai đã cài lên tóc em vẻ dịu dàng của tháng tám?  Để trong không khí dịu mát lặng lẽ lan ra từ đất trời, em bỗng dưng muốn chạy xe dọc theo khắp nẻo đường, con phố, để hòa vào dòng người chậm chạp đã nhận ra láng máng tiết thu.


Tháng tám, phố xá đẹp hơn, cũng trầm tĩnh hơn, hao hao những đường nét cổ kính lộ ra khỏi ánh nắng, bước chân người bộ hành bất giác chậm lại, để kịp thấy tim mình xao động bởi những điều giản đơn, để bỗng dưng muốn bao dung và tha thứ.
Người ta vẫn gọi tháng tám là tháng xum vầy, tháng tám là mùa kỷ niệm. Những ngày lễ trọng đại gieo vào lòng người biết bao tự hào, rồi mới biết sống đẹp hơn và vun đắp lòng biết ơn.
Em phải cảm ơn tháng tám, đã cho em được ước ao những điều bé mọn, để vụng trộm thầm hy vọng và đợi chờ một cách nhẫn nại. Biết ôm ấp niềm tin một cách chắc chắn và bật cười khi nghe cô bạn thân vẫn thao thao bất tuyệt, rằng: “Hà Nội, không vội được đâu!”
Ồ, tháng 8 đến rồi, mang cho em chút chùng chình nhè nhẹ, dụ em thả người ngồi bệt xuống một góc phố nhỏ để nhấn nhá hương vị ấm áp quen thuộc, lim dim nhắm mắt để nghe một ca khúc ngọt ngào được phát từ loa phường vọng lại: “Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội! Mùa hoa sữa về, thơm từng góc phố …”, mắt bỗng nhiên ươn ướt vì cảm động chẳng có lý do.
Ước gì em có thể ôm tháng tám vào lòng, ấp ủ vỗ về để nhấm nháp cốc nước sấu mát lành, ăn thử cốm đầu mùa gói hờ trong những vạt lá sen, chui vào một góc quán nhỏ để nghe những bản nhạc không lời mà lẩm nhẩm sao Hà Nội thanh bình đến thế.
Tháng tám có chút buồn đâu đó, nhẹ thôi, nhưng lan tỏa mãi, rồi sau đó vụt biến thành những đám mây lãng đãng dọc trên nền trời. Bỗng dưng ước ao có thể nằm lại trong vạt nắng nhẹ, giơ tay tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình.
Em có nghe đâu đó tiếng gọi của tháng tám? Bất chợt ngoảnh lại giữa đường, sẽ thấy ai đó đưa tay ra chờ đợi.
Xin cho em cất lên giọng hát trầm lắng để chào tháng tám, chào những khoảng trống được lấp đầy, chào mùa thu chớm đến, chào những rung động không thể nói thành lời, chào những thứ tha, những cái ôm dành cho người trở về, chào một mùa yêu thương lặng lẽ rơi đầy …




Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Bãi Sông Quê Tôi.

Con sông quê tôi rất rộng, đứng bên này bờ nhìn qua bên kia chỉ thấy một chớn nước màu xanh gờn gợn chạy dài theo vườn cây điệp trùng nối tiếp nhau như không có điểm dừng.


Sông Quê

Làng tôi ở bên bồi, còn nơi xanh gờn gợn kia là bên lở, người ta gọi đó là cồn. Từ bên bồi qua bên lở nếu chèo ghe cật lực phải mất hơn một tiếng đồng hồ nếu gió yên sóng lặng. Còn khi có mưa giông, sóng cuộn lên ầm ầm thì chẳng ai dám đi. Nhưng tùy theo mùa vụ, người bên này sông vẫn phải ngày hai buổi đi về bên kia sông để trồng trọt, cấy cày. Những chuyến đi như thế khiến người thân phải ra bãi trông ngóng, khi thấy chiếc ghe chèo nhỏ xíu chở khẳm người xuất hiện mỏng manh như chiếc lá giữa những cơn sóng dữ hướng mũi về bên này mới thực sự yên tâm.

Bãi sông quê tôi đầy cát vàng, dài rộng ra tới mép nước khi thủy triều xuống nên tha hồ giẫm lên không sợ lấm bùn. Trên bãi cát vàng óng ấy vô số họ hàng nhà dã tràng sinh sống, đào hang trú ngụ. Thuở nhỏ tôi và những đứa bạn cùng trang lứa thường ra bãi sông chia phe đá banh, đá chán lại cùng nhau thi rượt đuổi lũ dã tràng xem người và dã tràng ai chạy nhanh hơn. Chơi chán rồi lũ trẻ nhào xuống sông tắm, nước sông bên bồi ngầu đục phù sa nhưng mát rượi, đứa nào cũng lội như rái cá chẳng lo gì hụt chân, lại còn rủ nhau lội ra xa vớt lục bình, đặc biệt là mùa lục bình trổ hoa, cả một mặt sông tím ngát tuyệt đẹp.


Bãi sông làng tôi còn là điểm tập trung của đám đàn bà con gái giặt giũ, gánh nước. Những người đàn bà lam lũ sau một ngày lao động bưng thau quần áo ra bến sông vừa làm vừa trò chuyện râm ran. Các cô gái quê với đôi thùng thiếc, đòn gánh trên vai mặc nguyên bộ đồ bà ba, quần xăn ống cao, chân trần bước hẳn xuống mép nước nghiêng vai nhận đôi thùng cho đầy nước rồi thong thả gánh về. Những đêm trăng sáng khi thủy triều xuống, bãi sông làng là nơi vui chơi lý tưởng của trẻ con, rượt bắt, trốn tìm, nhảy dây…, cũng là nơi hò hẹn của những chàng trai cô gái với mối tình đầu đời. Họ đi xa xa một chút về phía những rặng bần đang mùa bông rải trắng trên những con sóng rì rào, nhấp nhô xô đẩy nhau trườn lên mép cát.
Mỗi lần về quê tôi đều muốn ra bãi sông làng, đi tha thẩn trên bãi cát dọc theo mép nước hay ngồi ở đâu đó trong góc khuất của ánh trăng dưới vòm lá tối để tha hồ xuôi ngược với thời gian tìm lại kỷ niệm đời mình đã ẩn vào lớp cát ướt bãi sông làng. Nhưng thật tiếc nay cái bãi cát rộng dài bừng lên sắc vàng óng khói sương ấy không còn nữa, giờ đã biến thành một bãi bùn đen xỉn. Người ta đã tận thu cát của bãi sông và chở về cho những công trình xây dựng chẳng biết nơi đâu. Bãi sông làng không còn cát, chỉ toàn bùn ngập chân nên chẳng ai thèm ra đó làm gì. Kể cả những cô gái gánh nước thế hệ bây giờ cũng ngại lấm chân.
Tất cả đã lùi vào quá khứ, thành kỷ niệm ngậm ngùi của một thời đã qua. Bãi sông làng đẹp đẽ quê tôi nay chỉ còn trong tâm tưởng./


Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Mùa Sen Quê Tôi

Tháng sáu, tháng bảy nắng như lửa nung mặt đường, đốt cháy những cánh rừng khô hạn, làm nứt nẻ những thửa ruộng cạn. Ấy vậy mà những bông sen vẫn nở, vẫn khoe sắc tươi hồng như thách thức với nắng hè nghiệt ngã. Trên các đầm lầy ao chuôm tù đọng bấy lâu nay bỗng vọt lên những búp sen tím hồng thanh khiết giữa mênh mông xanh ngăn ngắt của lá sen. Những bông sen như những cô gái đẹp vươn mình thoát khỏi chốn nhớp nhơ, kiêu hãnh dâng cho đời báu vật tuyệt mỹ của thiên nhiên.

Hoa Sen 


Giữa cái nắng chói chang như cháy mặt đường, những chiếc xe đạp chở đầy hoa sen của người bán hàng rong trên phố như nét chấm phá tự nhiên làm đẹp thêm cho bức tranh thành phố thời hiện đại, cho ta cái cảm giác mát mẻ thư thái. Đường phố như cũng dịu dàng hơn, lãng mạn hơn trong nắng hè gay gắt. Mua một bó sen về cắm vào bình, hương sen tỏa thơm ngan ngát khắp gian nhà.
Hoa sen nở giữa mùa hè thật chẳng khác gì vị thần tươi mát được phái xuống trần gian để làm dịu cái nóng khủng khiếp đang ngự trị đất trời. Hoa sen với người Việt Nam từ ngàn xưa đã được coi là một loài hoa tượng trưng cho vẻ đẹp cao quý mà tao nhã, rất đúng với tính cách của con người Việt Nam, luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh khó khăn. Với đạo Phật hoa sen còn mang một ý nghĩa đạo đức rất quan trọng đó là sự thanh bạch, nghị lực  sống phi thường và vô nhiễm: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” là như vậy.

Cảm nhận được vẻ đẹp tinh túy và kiêu hãnh ấy, người xưa đã đưa hình tượng hoa sen vào các công trình nghệ thuật từ thơ ca nhạc họa đến những điêu khắc trong xây dựng. Trên những cánh đồng hoang, những đầm lầy, những ao hồ, người Việt đã không hề bỏ phí để trồng sen, bởi sen có sức sống mãnh liệt, sẵn sàng chấp nhận nơi bùn đen để vươn lên. Hoa sen ngoài vẻ đẹp cao sang thuần khiết, nó còn đem lại cho người nhiều món ăn, bài thuốc vô cùng quý giá. Những chiếc lá sen tươi còn là kỷ niệm xa xưa của một thời thơ ấu khi : “Những buổi học về không có nón/ Đội đầu chung một lá sen tơ” (Nguyễn Bính). Hay nắm xôi đậu xanh, dúm cốm vòng được gói trong những chiếc lá sen ấp ủ một mùi hương dìu dịu, thơm mát như hương vị của đất trời quê hương dù có đi đâu xa cũng không thể nào quên được.

Hoa sen trong tâm hồn người Việt luôn gắn bó như vậy, nhưng  hiện nay nơi miền quê hình như đang vắng bóng dần cái gọi là đầm sen. Những rãnh nước thải, những dòng  sông ô nhiễm thì cứ rộng dần ra mà hoa sen thì  chẳng thấy đâu. Còn nhớ hồi xưa mỗi lần đi ra Hà Nội trên Quốc lộ 1A qua đoạn Đò Lèn (Hà Trung), vào mùa sen nở tôi vẫn thường ngoái cổ  nhìn qua ô cửa kính ô tô ngắm hoa sen nở ngay sát bên đường. Đó là một đoạn mương dài dọc bên đường được trồng sen, nó đã từng làm dịu đi cả một đoạn đường nhựa nóng bỏng, mùi hương thơm ngát của nó làm sảng khoái cho bao khách lữ hành. Nhưng giờ đây, đâu rồi con đường hoa sen đã từng đem lại cho tôi bao cảm hứng say mê? Người ta bảo tôi lạc hậu quá, mương nước phải lấp đi để mở rộng đường chứ, ừ nhỉ, tôi buồn, chỉ biết ngậm ngùi thương sen chẳng còn nơi trú ngụ.

Thành phố của tôi đang mở rộng dần, đang lớn lên từng ngày, đẹp từng ngày như cô gái dậy thì biết chăm sóc bản thân, biết gắn lên mình nhiều đồ trang sức, biết đi thẩm mỹ viện… Nhưng hình như cái vẻ đẹp tự nhiên thì không còn nữa. Trong thành phố có bao nhiêu sông hồ, nhưng tịnh chẳng có nơi nào trồng sen. Những con hồ đã được khơi thông, kè đá nhưng nước lặng tờ chơ vơ như gái lỡ thì. Tôi cứ ước gì xung quanh nó là một bờ cỏ sạch, hoa sen phủ kín mặt hồ thì chắc sẽ có nhiều cặp tài tử giai nhân, tao nhân mặc khách đến để thưởng thức.
Mùa Sen


Hoa sen dễ tính và chiều lòng người lắm, nó có thể sống trong bùn lầy, nước đọng, nảy mầm trong bóng tối, vươn lên dưới nước sâu, biết gột rửa những rác rưởi bùn nhơ, biết thanh lọc bao độc tố để trả lại nguồn sống cho muôn loài thủy sinh, trả lại dòng nước mát cho con người. Hãy yêu thương loài hoa giản dị mà cao quý này, hãy ươm mầm chúng ngay từ bây giờ ở những nơi hoang hóa, hay ao hồ ô nhiễm để môi trường thêm thanh sạch, để mùa hè trên những phố phường có nhiều hơn những gánh hàng hoa, tỏa hương thơm ngát, làm dịu mát những ngày hè.