Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Tết nhớ nhà của những đứa con xa xứ

Tôi cũng như những đứa con xa xứ khác trên mảnh đất văn minh phồn hoa này, ngoài giờ học và làm để trang trải cho cuộc sống này và cũng đễ theo kip với sự phát triển của một đất nước trên 328 triệu dân này. Hết giờ làm, tôi lái xe trên những con phố vắng, trong cái giá lạnh căm căm của mùa đông...
Tôi xách cặp trở về phòng, mở máy tính và nghe lại ca khúc Tết Xa , Long phụng sum vầy..., những ca khúc quen thuộc tôi đều rất thích nghe mỗi dịp xuân về. Thời gian trôi đi thật nhanh và một mùa xuân mới lại đến. Hòa cùng tiết xuân quê nhà, đào mai thi nhau khoe sắc. Không khí Tết tràn ngập mọi nơi quê tôi, từ trong phố, mọi người tấp nập kẻ mua người bán.
Những vườn đào, vườn quất hồng rực xếp hàng nối đuôi nhau trên những con đường quốc lộ, để chờ những người hành hương xa quê về chọn mua những cành đào đẹp nhất. Không khí xuân tràn ngập từng đường làng, ngõ xóm. Những bác nông dân rục rịch ra đồng gieo mạ, làm luống, nhanh tay hoàn thành những công việc cuối cùng để dành thời gian đón Tết. Nhà nhà đều xắn tay dọn dẹp nhà cửa, bàn thờ tổ tiên, trang trí mâm ngũ quả.



Hôm nay, khi nghe lại ca khúc Tết Xa của nữ ca sỹ Bảo Uyên, lòng tôi lại nao nao nhớ về quê nhà, nhớ nồi bánh chưng cũa mẹ, nhớ những buổi tụ tập cùng anh chị em chúng tôi ngồi chơi đánh bài, chơi lô tô cùng lũ cháu, tiếng nói tiếng cười vang vọng khắp nơi, nhớ lắm ngày sáng đầu năm khi chúng tôi chúc tuổi Mẹ và Mẹ tôi lì xì các con, đến lượt chúng tôi lì xì lại lũ cháu.
Những hạnh phúc nhỏ nhoi ấy với một người con nơi viễn xứ ở xứ người như tôi là một giấc mơ không phải lúc nào cũng thực hiện được. Bằng giờ này năm trước tôi đã đặt vé máy bay, chuẩn bị khăn gói về quê ăn Tết. Năm nay tôi lại ngồi đây, trong căn phòng vắng, nhâm nhi ly cà phê sữa, sống lại những ký ức về tuổi thơ yêu dấu, về nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tôi được sinh ra và lớn lên, nơi có mái ấm gia đình, có bố mẹ, những người tôi yêu thương nhất.
Tuổi thơ trong tôi thật ấm áp, như bạn bè đồng trang lứa, tôi được vui chơi đến trường, được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, anh em, anh chị, những người luôn yêu thương tôi hết lòng. Mẹ tôi, người phụ nữ đảm đang, tháo vát, mẹ với nước da ngăm, nụ cười đôn hậu, chịu thương chịu khó, thương chồng lo cho con, ngoài công việc đồng áng ra mẹ chẳng ngại khó, ngại khổ, hễ ai có việc gì cần thuê là mẹ nhận làm ngay, từ việc nặng như khuân vác, mót củ mì củ khoai, đến việc cày cấy.
Tôi sinh ra và lớn lên tại miền quê nên thấu hiểu phần nào nỗi vất vả, cơ cực của những người nông dân chân lấm tay bùn. Những nụ cười mãn nguyện khi mùa màng bội thu hay cả những lo toan, muộn phiền khi mùa bão tới. Với người nông dân bao giờ cũng chỉ nhờ cậy vào ông trời, cầu mong sao được mưa thuận gió hòa.
Bố tôi, một người đàn ông thật thà, chất phác. Bố không phải là bác sĩ, cũng chẳng phải kỹ sư, bố là người nông dân thực thụ,chất phát, với công việc chính cấy cày, làm ruộng. Tuổi thơ trong tôi là mỗi khi vào mùa lúa về bố tôi thường đi làm đến 1-2h sáng mới về. Khi còn nhỏ tôi rất thích được theo sau bố, có khi lại được đi khắp cánh đồng mênh mông. Niềm vui vui chỉ đơn giản vây thôi, nhưng với tôi bố là tất cả của tôi, ngày bố ra đi vĩnh viễn rời xa Mẹ và anh em chúng tôi, là như cả một ngày bầu trời sụp đổ.
Tuổi thơ trong tôi là hình ảnh của bố, vẫn chiếc áo lao động cũ sờn, chiếc mũ sờn quen thuộc, chiếc xe thồ đạp khung ngang với những chuyến đầy ắp rau cải, rau xà lách với mỗi sọt đầy như thế, bố bán được từ 15 đến 20 nghìn đồng. Có những hôm hàng bán chạy, bố chở mấy chuyến đầy ắp, đạp băng băng suốt 3-4 cây số trong thời tiết nóng ran. Mồ hôi ướt thấm lưng, chiếc khăn mặt ướt bố đội trên đầu dường như cũng không ngăn được những giọt mồ hôi lăn trên trán. Những khoảnh khắc ấy có lẽ là những gam màu đẹp nhất, cho bức tranh về bố trong ký ức của tôi. Và là những gam màu đi theo tôi suốt cuộc đời này.
Cuộc sống cứ như thế trôi đi bố đã rời xa chúng tôi được 20 năm, giờ đây tôi đã khôn lớn,là đứa con nơi viển xứ. Tôi cũng như bao người khác, ngoài giờ học phải làm thêm trang trải cho cuộc sống. Trong khi các bạn cùng trang lứa thi nhau post ảnh, khoe những chiếc áo đẹp nhất, những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng, hay có những bạn đã yên ấm bên hạnh phúc gia đình, tôi vẫn ngồi đây, lặng lẽ, theo đuổi ước mơ của mình.
Hết giờ làm việc, tôi lái xe trên những con phố vắng, trong cái giá lạnh căm căm của mùa đông, thấm thía được hết những nỗi vất vả, cực nhọc mà bố mẹ đã trải qua. Những khi gặp khó khăn trong cuộc sống, công việc, tôi lại nghĩ về bố và tự nhủ với lòng mình, những thứ vất vả, cực nhọc ngày hôm nay đâu có thấm tháp gì so với những hy sinh, vất vả của bố mẹ. Tuy cuộc sống khó khăn cơ cực là thế, nhưng cứ mỗi dịp xuân về Tết đến, tôi lại nhớ bố và nhờ đến tảo tần của mẹ tôi lại cố gắng, vất vả ngày đêm lo cho chị em tôi có tấm áo mới, được tung tăng bằng bạn bằng bè.
Tết năm nay con không được về cùng gia đình để được nâng ly chúc sức khỏe Mẹ. Cho dù con ở nơi đâu, trái tim luôn hướng về quê hương, gia đình. Con yêu giọt mồ hôi của mẹ, sự hy sinh của Bố đã nuôi lớn đời con.
Bố ơi năm mới đã về, Bố nhớ phù hộ cho Mẹ và cho chúng con nhé. Con yêu và nhớ Bố.

Thanh Tran