Gần 30 năm
sống trên miền Bắc, nên tôi lạ lùng khi trải nghiệm mùa mưa ở miền Nam. Cái đột
ngột, bất ngờ, cái vội vàng, ráo riết, cái “đến hẹn lại lên” như một sự tuân thủ
kỷ luật trung thành đến khó chịu. Đó là những cảm nhận dễ thấy của mùa mưa ở
Sài Gòn.
Người
Sài Gòn đã quen với việc ứng biến trước mùa mưa. Vậy nên, thấy âm u đó, vẫn ra
đường bình thường. Bởi rất nhiều khi, trạng thái âm u còn kéo dài cho tới khi
họ ra ngoài và trở về xong công việc. Lại cũng có khi, mây đen vần vũ một hồi
lại bị gió lớn, đẩy sang khu vực khác, và chỗ tưởng không mưa lại hóa có mưa và
ngược lại. Rồi nữa, mưa nhanh trút và cũng nhanh tạnh. Cái gì cũng “nhanh
nhanh” hệt như nhịp đi gấp gáp của những luồng xe trên phố. Những dòng xe cộ
lúc nào cũng miệt mài không nghỉ, chạy tràn qua những ngã năm, ngã bảy rồi tấp
vào một hẻm nhỏ nào đó để... tiếp tục rẽ, lại rẽ. Sài Gòn là chốn tứ phương tụ
hội. Chẳng ai bận tâm việc cái xe trước mặt kia mang biển số tỉnh nào khi tất
cả hòa trong sự đa dạng, phong phú đến bất ngờ. Cũng chẳng ai bận tâm xem người
này, người kia nói giọng Bắc hay Trung vì ở xứ này, tiếng nói khác nhau đã là
điều tất yếu. Mưa cũng đơn giản và nhẹ nhõm như hơi thở ngày thường của tự
nhiên. Đám mây tích tụ nước cứ trôi, tới đâu nặng quá thì trút xuống. Rồi lại
bay, lại tích tụ hơi nước, lại trút, lại bay. Nhịp sống phía dưới mưa hiếm khi
xáo trộn.
Không dễ thấy cái
thảng thốt của người Sài Gòn trong mùa mưa trước những giọt nước ầm ào trút
xuống. Chỉ một thoáng thôi, có khi đứng ở ngay cạnh hiên mà mưa nhanh tới mức,
chạy biến vào nhà ngay vẫn ướt. Cái thất thường của tự nhiên lâu ngày trở thành
cái bình thường trong ứng xử của con người. Không vội vàng, không sốt ruột.
Thấy mưa to thì dừng lại, tấp đại vào một quán cà phê. Chờ nhấm nháp hết, mà có
khi chưa hết ly cà phê, trời đã lại quang đãng, ra đường đi tiếp. Không hoảng
hốt khi cơn mưa vần vũ trên đầu. Sài Gòn mưa nhiều chứ hiếm khi có bão.
Tôi cứ hay lẩn
thẩn nghĩ về những mùa mưa ở miền Bắc khi ngắm cảnh sắc không gian dưới làn mưa
lất phất Sài Gòn. Mưa ở đây đủ khiến người ta nhớ, mà không dễ kịp làm cho họ
buồn, thậm chí day dứt tới thê thiết như những cơn mưa dầm thối đất thối cát.
Đứng trước một cơn giông gió, nỗi bất an của người miền Bắc, miền Trung bao giờ
cũng lớn. Bởi đâu chỉ là nước ngập, là đường tắc, là bất tiện trong sinh hoạt,
còn là bão, là lũ, là khánh kiệt hoa màu, là cuốn trôi nhà cửa, mạng người.
Những cơn mưa lúc ấy không còn chỉ là chuyện của trời nữa. Nó đã là chuyện rất
hệ trọng của con người.
Sự thực,
mối giao cảm và gắn kết giữa con người và thiên nhiên thật chặt. Chỉ cần
quan sát cách người ta ứng xử với thiên nhiên, sẽ phần nào hiểu được chính xác
sự “hiền” - “dữ” của tiết trời xứ ấy. Tôi cứ nghĩ, nếu có nhà làm phim nào quay
ánh mắt của con người hai xứ Nam, Bắc nhìn trời mưa, chỉ cần góc máy thật
chuẩn, asẽ thấy rất rõ cảm thức của con người ở hai vùng đất ấy trước thiên
nhiên rành rẽ tới mức nào.
Đỗ Dương


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét