Hôm qua mẹ mới gọi cho
con Bố à, mẹ nhắc con ! con ơi mai giỗ bố rồi đó, mỗi lần Mẹ gọi cho con Mẹ đều
khóc Bố à, Mẹ nói mẹ thương con lắm, cuộc sống gia đình khó khăn Mẹ chẳng có thể
lo cho con được cái gì?
Ngày Bố mất con mới tuổi
lên 10 ký ức của con về bố là một tờ giấy trắng đang viết dở dang những trang đầu
tiên, con chỉ được nghe kể về bố qua những câu chuyện của Mẹ và bác Hoàng người
bạn thân nhất của Bố mà thôi, Mẹ bảo con có đôi mắt của bố, bác Hoàng lại bảo
con có cái tính hài hước, và đẹp trai của Bố nữa đó Bố
Bố à! ấy thế mà bố đã rời
xa mẹ con và gia đình cũng được 15 năm rồi đúng không bố, thời gian trôi nhanh
quá mà con tưởng như mới ngày nào,
Rất lâu rồi con mới tiếp tục viết về Bố, trong những năm
tháng qua đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Ai cũng có những điều mà
bản thân không muốn đối mặt, thậm chí chỉ nghĩ thôi cũng không dám.
Nhưng một khi đúng thời điểm cái gì đến thì sẽ đến, con đã phải
rời khỏi nơi có ký ức của con và bố,bỏ nơi tuổi thơ lại phía sau
và bước đi...con đã òa khóc như 1 đứa trẻ, có phải kết thúc này là
một khởi đầu phải không hả bố?.
Con luôn cảm nhận được mọi bước đi trên đường đời của con dường như đã có sự sắp đặt, con chỉ việc bước đi, buồn vui sướng khổ đều là trải nghiệm mà tương lai cần phải dùng tới. Thật bất ngờ khi con nhận ra rằng, dù bố đã mất được gần 15 năm, nhưng sau gần 15 năm bố vẫn có cách để lo cho con. Sắp tới con sẽ phải quyết định cho những cái mới cho cuộc đời con, nên con sẽ cố gắng và quyết tâm thực hiện để ở trên đó Bố vẫn yên tâm cho con trai
Con luôn cảm nhận được mọi bước đi trên đường đời của con dường như đã có sự sắp đặt, con chỉ việc bước đi, buồn vui sướng khổ đều là trải nghiệm mà tương lai cần phải dùng tới. Thật bất ngờ khi con nhận ra rằng, dù bố đã mất được gần 15 năm, nhưng sau gần 15 năm bố vẫn có cách để lo cho con. Sắp tới con sẽ phải quyết định cho những cái mới cho cuộc đời con, nên con sẽ cố gắng và quyết tâm thực hiện để ở trên đó Bố vẫn yên tâm cho con trai
Con đang bước ra và thực hiện những điều mà Bố sẽ cãm thấy
vui Bố à, thế giới ngoài kia có quá nhiều thứ chờ đợi con khám phá
nhưng cũng chẳng ít gian nan và nghịch cảnh, nhưng bố hãy yên tâm, mở cánh
cửa mới theo một chiều hướng tốt, chứ không phải như thiêu thân lao vào
thế giới xô bồ Bố à. Từ khi bố mất đi, con thực sự đánh mất sự hoạt
bát của mình, nhưng đổi lại tâm hồn con đã thực sự trở nên sâu sắc
và nhạy cảm, giờ con đã sẵn sàng tìm lại bản thân và pha trộn lại
bản thân mình.
Từ bé đến giờ con luôn cảm nhận được mình có một quý nhân âm thầm dõi theo, bất luận có phải là bố hay không nhưng từ tận đáy lòng con xin người đấy đừng bỏ con, hãy dõi theo con, không cần làm gì cả, chỉ cần nhìn con ...vậy là đủ. Đó là lý do tại sao con lại thích khi chỉ có một mình,con tận hưởng cảnh cô đơn một cách thích thú, ai ko thích sẽ ko hiểu được đâu, vì con thực sự trân trọng những lúc chỉ có một mình để cảm nhận cuộc sống rõ nét hơn Bố à!
Từ bé đến giờ con luôn cảm nhận được mình có một quý nhân âm thầm dõi theo, bất luận có phải là bố hay không nhưng từ tận đáy lòng con xin người đấy đừng bỏ con, hãy dõi theo con, không cần làm gì cả, chỉ cần nhìn con ...vậy là đủ. Đó là lý do tại sao con lại thích khi chỉ có một mình,con tận hưởng cảnh cô đơn một cách thích thú, ai ko thích sẽ ko hiểu được đâu, vì con thực sự trân trọng những lúc chỉ có một mình để cảm nhận cuộc sống rõ nét hơn Bố à!
Nhưng tuổi trẻ thì thổi vù phát là hết, để làm một
đứa trẻ ngoan trong mắt dòng họ, con biết mình sẽ tiếp tục "không
chịu lớn". Từ giờ trở đi , với tốc độ vừa phải con sẽ thay đổi
để tìm lại chính mình. Từ bỏ bản thân, tìm lại sự nhạy bén và sự quyết
tâm làm tốt điều mà bố mong muồn khi bố còn sống, tiếp tục lo thật tốt cho
mẹ, yêu bản thân hơn...con sẽ sống thật xứng đáng với khuôn mặt bố
mẹ tặng cho con (nghĩ đến thôi con đã thấy mình thực sự có lỗi với
nó), khi sự lựa chọn tiến đến tương lai và con sẽ ko lùi lại hoặc suy
nghĩ quá nhiều như trước nữa.
Có thay đổi đến đâu thì con vẫn tin rằng tình cha con sẽ không thay đổi theo thời gian, luôn có một sợi dây liên kết khiến con nhớ bố. Trên phố,mắt con vẫn nhòe đi khi thấy các ông bố chăm sóc cho những đứa bé của mình. Một chút xót xa cho bản thân lại ập đến. Sống nơi đất khách quê người, con lại phải một mình tự lập, một mình đứng lên khi vấp ngã, một mình hứng chịu những nghịch cảnh của cuộc sống này mang trên đôi vai nhỏ bé của con. Bố ơi nơi xa xăm nào đó Bố vẫn nhìn thấy con trai từng ngảy trưởng thành chứ! Bố có nhìn thấy con trai của Bố ngày càng mạnh mẽ không!! Nếu nhớ con,đừng ngại con khóc, hãy xuất hiện trong giấc mơ của con nhé. Con nhớ bố nhiều lắm
Dạo này Mẹ hay than nhức mình mẩy lắm đó bố, Bố có linh
thiêng thì phù hộ cho Mẹ luôn khỏe mạnh nhé bố, con vẫn muốn rúc vào lòng Mẹ ngủ
lâu thật lâu. Mỗi lần nhắc đến Bố Bác Hoàng lại buồn, vất vả khổ cực thì không
sao, đến lúc được hưởng hạnh phúc thì bỏ bạn bỏ bè ra đi, ở trên cao Bố có nghe
con nói không. À mai giỗ bố rồi, Bố nhớ hiện diện trong giấc mơ của con nhé.
Bố ơi !
Con Nhớ Bố!
Thanh Tran


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét